Chương 12 (Thượng)
Edit: Nguyệt Cầm
“Ân, lão đầu kia hai ngày này cùng Hồng quan hệ phối hợp có liên lạc , đại khái ba ngày sau sẽ yêu câu ngài đến nhà hắn làm khách .” Xuân nương như cũ phong tình vạn chủng , “Ngài đi không ?”
“Đương nhiên.” Tiêu nhiễm đáp.
“Kia có muốn hay không đổi dịa diểm thành chỗ này?”Xuân nương hỏi.
“Không cần, tránh cho ngươi có nguy cơ bị bại lộ”Tiêu Nhiễm nói :”Yên tâm, Lôi Vô Nhai đi cùng ta”
“Nhưng nếu hắn chỉ yêu cầu mọt người?” Xuân nương hỏi :”Lôi Bảo chủ lấy than phận gì để đi cùng a?”
“Đương nhiên quan hệ cá nhân là bạn thâm giao của ta.” Tiêu Nhiễm nói :”Lôi Bảo chủ cũng sẽ không để ý ta lợi dụng ngươi để cùng kẻ khác qua lại tư tình đi?”
“Sẽ không” Lôi Vô Nhai nói, nhưng thật ra là hắn tình nguyện nhiều hơn bị lợi dụng mới phải, lại chỉ nói :”Ngươi an toàn mới là tối trọng yếu.”
“Đa tạ quan tâm.” Tiêu nhiễm cười nói, rất là chân thành.
“Ta cũng quan tâm, sao lại không cảm tạ ta?” Xuân nương khiêu mi hỏi.
“Thế ngươi nói ra chưa?” Tiêu Nhiễm hỏi ngược lại :”Ta không biết, sao phải đi cảm tạ?”
“Ta” Xuân nương khẽ hừ một tiếng :”Còn có, Tiêu công tử không biết chuyện gì sao?”
“Tiêu công tử đương nhiên là biết rõ rất nhiều chuyện, chẳng hạn như, thủ lĩnh bộ lạc ở Tây – Vực Tạp Trát Khắc đang tích cực tìm kiếm thê tử bỏ trốn của hắn thất lạc sáu năm, vẫn chưa buông tha, mới đây liền có thể tìm được tin tức, liền chạy đến vùng Trung Nguyên.”Tiêu Nhiễm nói yên bình như thường.
Xuân nương thay đổi sắc mặt :”Ngươi sẽ không”
“Khó nói , nếu như ta muốn phải ở Tây Vực khai lưới thì cũng không chắc.” Tiêu Nhiễm nhưng đáp .
“—— quên đi, ngươi làm thế nào lại không biết, cũng tại ta ngây thơ.” Xuân nương lắc đầu than thở, “Bất quá, ngươi biết vậy lúc nào?”
“Sáu năm trước đi” Tiêu Nhiễm đáp.
“. . .” Xuân nương trái lại cười rộ lên, lắc đầu, đứng dậy đến trước gương trang điểm :”Tiêu công tử mòi trở về đi, Xuân Nương Phải thay y phục mới.”
“Tại hạ cáo từ.” Tiêu nhiễm thực sự cũng đứng dậy, chắp tay nói.
Đi theo Tiêu Nhiễm ra khỏi cửa phòng , Lôi Vô Nhai mới mở miệng : “Nàng kia là ——”
“Lão bản ở đây, , ngươi cư nhiên không nhận ra?” Tiêu nhiễm đáp.
“Ta rất ít đến Dương Châu.”Lôi Vô Nhai nói, trong lòng biết được Xuân Nương kia không đơn thuần là một lão bản ở thanh lâu như thế.
Tiêu Nhiễm dừng cước bộ, nhìn Lôi Vô Nhai, suy nghĩ một chút :”Đã bảo không gạt ngươi, đưa tai qua đây.”
Lôi Vô Nhai nghe lời đi tới dựa sát vào.
Nàng là một trong những người chủ lực của Thiên Võng, nơi này cũng là một tấm lưới”
Tiêu Nhiễm ngữ khí nhẹ nhàng, thở ra nhiệt khí khiến cho lỗ tai Lôi Vô Nhai ngứa ngáy, tâm cũng ngứa.
“Mai kia là?” Lôi Vô Nhai buột miệng nói ra.
“Mai? Hắn là hồng bài ở đây a”Tiêu Nhiễm rời khỏi tai hắn, nói.
“Ngươi nói sẽ không lừa ta.”Lôi Vô Nhai lập tức dùng lời Tiêu Nhiễm lúc nãy, nói
“Chuyện có quan hệ với ta hiển nhiên sẽ không gạt ngươi, chuyện của Mai ta không có quan hệ, thì đương nhiên sẽ không hảo giảng cho ngươi.” Tiêu Nhiễm đáp : ”Bát Quái cũng là phải có nguyên tắc, muốn biết cái gì liền tự mình đi hỏi .”
Lôi Vô hai nghe xong ngược lại mừng thầm, thì ra là hắn cùng với Mai quả thật không quan hệ sao?
Mấy ngày sau, Tiêu Nhiễm quả nhiên nhận được thiếp của tiền Viên ngoại, Tân Dư cùng Kim Ngân hết thế này đến thế kia dặn dò hắn, trên đường liền mang theo Lôi Vô Nhai.
Tiền Viên ngoại vốn thật sự chẳng qua là chỉ yêu cầu mỗi mình Tiêu Nhiễm, nên lúc nhìn thấy Lôi Vô Nhai thì ngẩn người, cũng lập tức phản ứng kịp :”Khó được Tiêu công tử cùng lôi bảo chủ đồng thời quang lâm hàn xá, thỉnh mau vào!”
Lần này hắn phẩm trà là do có tên Tiêu Nhiễm đến, lại không ngờ có thêm một tên Lôi Vô Nhai. Chẳng phải giang hồ đồn đãi rằng hai người đã chia tay sao? Thế nào lại dán dính như vậy? Vốn đã tính toán bao nhiêu dự định có thể bắt Tiêu Nhiễm, bây giờ lại cộng thêm Lôi Vô Nhai võ công cao cường còn có tiền có thế, điều này thật sự là khó làm!
Nghĩ như vậy, Tiền Viên ngoại dẫn hai người vào phòng khách.
“Tiêu Nhiễm đến Dương Châu đã được một khoảng thời gian, vẫn không có đến bái phỏng. Thực sự thất kính!” Tiêu nhiễm cười nói.
“Nào có, Tiêu công tử quý nhân bận rộn, đáp ứng tới hàn xá thưởng thức trà, là vinh hạnh của lão phu đây!” Tiền Viên ngoại nói , bắt đầu thử dò xét “Đúng rồi, Lôi Bảo chủ sao lại cũng ở đây, cùng một chỗ với Tiêu công tử ?”
“Nói thể Tiền lão cũng biết, ta cùng Tiêu công tử có quan hệ cá nhân rất tốt, lần này là theo hắn cùng nhau xuống Giang Nam, để xem một chút hảo phong cảnh bên này.” Lôi Vô Nhai đáp.
“Ân, ta ở Lôi Bảo được bao ăn bao ở ba năm, lần này Lôi Bảo chủ theo ta, cũng là được ta bao ăn bao ở thêm hướng dẫn du lịch, dự định tiện thể trả lại vốn.” Tiêu Nhiễm nửa đùa nói.
“Thế nào, chẳng phải Tiêu công tử lấy danh nghĩa đại phu để ở lại Lôi Bảo sao ?”
Tuy rằng giang hồ đồn đãi hai người quan hệ không thanh minh, nhưng vẫn muốn xác thực một cái.
“Đó chỉ là hù người thôi” Tiêu Nhiễm xua tay :”Từ trước đến nay Tiêu Nhiễm vốn không học thức không nghề nghiệp, đâu có cái bản lĩnh tự cho mình là đại phu kia.”
“Tiêu công tử ngươi thật quá khiêm tốn”Tiền Viên ngoại lắc đầu cười nói :”Người đâu, mau pha trà.”
Là trà Phổ Nhĩ thượng đẳng, cũng không bất thường, sau khi Tiêu Nhiễm uống qua, thì không ngừng khen ngợi.
Sau đó ở lại Tiền phủ ăn cơm trưa, ba người nói những chuyện không đi đến đâu, ờ thì không khen ngợi thì trái lại cũng ca ngợi, rồi lại tiếp tục thuận miệng nói cần chiếu cố nhiều hơn, ai cũng giấu diếm tâm tư
Kỳ thực Tiêu Nhiễm từ trước đến nay đều thích ứng được với mọi loại hoàn cảnh, nhưng vì bên người có thêm Lôi Vô Nhai, không thể không tránh vì hắn lo lo âu âu —— đây cũng là nguyên nhân tại sao hắn lại muốn hành động một mình, nếu thực sự thổ lộ tình cảm hảo hữu, chắc chắn hắn sẽ phân tâm. Từ một cách khác, tắt đèn đánh nhau, nếu là đơn độc một mình, như vậy những người còn lại đều là địch nhân, có thể thi triển quyền cước thoải mái. Nên các bằng hữu của Tiêu Nhiễm cũng đều biết tánh tình của hắn, có thể để hắn một mình tuyệt không dính vào. Mà Lôi Vô Nhai, không hỗ là người kẻ duy nhất trên đời không biết con người Tiêu Nhiễm.
Về phần Lôi Vô Nhai bên này, vốn nhất quyết chắc chắn là nam nhân này có thủ đoạn, ngồi bên người Tiêu Nhiễm cũng sẽ không như nhau. Lo lắng, lo lắng đến muốn chết, Lo lắng sẽ bị rối loạn, nên hai người phán đoán hiệu quả không tránh khỏi phải đánh giữ. (Xin lỗi ta bí, muốn biết bản gốc hay QT thì nói)
Lúc ăn cơm cẩn thận đủ kiểu, không có món nào có độc, cũng không có món này cộng với món kia thì thành độc.
Lúc ăn cơm tối, Tiền Viên ngoại nhận được tin tức, nói cửa hàng kinh doanh của hắn xảy ra chút vấn đề, nhưng hắn lại cố ý để loại mấy bồn hoa sơn trà chờ Tiêu Nhiễm đến ngắm, liến đối bọn họ nói :”Lão phu đi ra ngoài trước một chuyến, nhịn vị trước ở lại trong phủ hảo tự ý thưởng thức.”
Tiêu Nhiễm cùng Lôi Vô Nhai đối hắn liếc mắt nhìn : “Chủ nhân đều không ở , chúng ta lại là làm khách nhân . . .”
“Đừng ngại, ta đi một chút sẽ trở lại.”Tiền Viên ngoại nói.
“Vậy cũng tốt, chúng ta liền cũng không khách khí .” Tiêu Niễm cười đáp .
Tiền Viên ngoại cùng bọn họ ở lại khách sáo mấy câu, liền vội vã rời đi. Có tiểu nha đầu lên dẫn hai người hắn đến phía sau vườn hoa.
Đến đình nghỉ chân, Tiêu Nhiễm kêu tiểu nha đầu lui xuống…
Lưu lại hai người nhìn nhau, trong lúc nhất thời không người nào mở miệng. Một lát sau, Lôi Vô Nhai mới mở miệng :”Phong cảnh ở đây thật đẹp.”
Tiêu Nhiễm khẽ thở dài, quay đầu nhìn về phía phương xa, khóe miệng nhẹ nhàng khơi mào một vòng cung :”Kỳ thực, đại khái địa phương ta thích nhất, chính là Lôi Bảo.”
Trong lòng Lôi Vô Nhai xúc động sâu sắc, không khỏi diện sắc mặt hân hoan vui mừng :”Vì sao?”
“Nơi ấy không buồn không lo nhất, không cần băn khoăn nhất, tuy rằng chưa chắc là hài lòng nhất, nhưng lại là một địa phương hoàn hảo.” Tiêu Nhiễm trả lời, khóe miệng mang theo nụ cười, dường như đáang sống lại trong hồi ức.
“Vậy tại sao còn muốn đi?” Lôi Vô Nhai buột miệng nói ra, mới nhớ tới dường như trước đây cũng đã từng hỏi qua.
“Nhà đương nhiên là địa phương khiến cho con người an tâm nhất, nhưng người không có khả năng cả đời sẽ không rời nhà.”Tiêu Nhiễm nói.
“Ngươi đem Lôi Bảo làm nhà của ngươi sao?” Lôi Vô Nhai lòng tràn đầy vui sướng .
“Chỉ là một cánh so sánh khác thôi.”Nhưng Tiêu Nhiễm lại hồi đáp.
Vì vậy tâm Lôi Vô Nhai trong phút chốc lại nguội lạnh.
« ”Sương Lâm Túy”,”Bích Như Lam”, chia ra là do huynh trưởng cùng cha ta tặng cho. Cũng chính là nơi ta sinh ra và trú ngụ, nhưng lại luôn luôn vắng ngắt chỉ có một người ở. Tiêu công tử danh mãn kinh thành, hiển nhiên là xã giao gặp gỡ vô số, nhưng mỗi người lại ở một nơi, nên chỉ có thể rót rựu thưởng trăng một mình.”Tiêu Nhiễm nói, “Lôi Bảo thì không giống, nơi ấy nhiều người, mỗi ngày đều là vô cùng náo nhiệt, cho dù không phải mỗi khắc đều ở cùng ngươi, nhưng vẫn không cảm thấy cô đơn. »
Ngực Lôi Vô Nhai như đông lại, trong lòng tràn đầy hỗ thẹn cùng hối hận, thời gian Tiêu Nhiễm ở lại không cho hắn nhiều quan tâm mà toàn là dụng tâm, ngược lại khiến hắn như thế vô cùng thấp thõm.
“Tại sao chỗ của ngươi lại không có người hầu?”Lôi Vô Nhai nói, nhớ lại Nhan Ngôn từng nói
“Mẫu thân của ta đã từng là một thị tỳ.” Tiêu Nhiễm đáp, “Từ nhỏ ta cũng đã hiểu ý tứ ý lớn ăn hiếp nhỏ, từ nhỏ ta chỉ cảm thấy con với con người đều quan hệ bình đẳng, bất quá chỉ là một tờ giấy khế ước, thì đã đem người chia làm ba bảy loại, thực sự bất công.”
Nên, hắn mới cùng Trang tiểu hầu gia, cùng Kim Ngân làm bạn tốt, cùng Mai, cùng Tiểu Nhu Nhi làm tri kỷ. Thế thì, còn cùng chính mình ? Rất muốn trực tiếp hỏi, nhưng lại sợ cái gì cũng không phải là đáp án, dứt khoát không hỏi…